NSX MINH DOFILM “Đừng nghĩ tôi là cái đích để vươn tới mà là một cột mốc để vượt qua”
15/03/2017

Ngày 12/03 vừa qua tại hội trường SIFS đã diễn ra buổi hội thảo với nhà sản xuất Đỗ Quang Minh hay còn gọi là Minh DoFilm. Buổi hội thảo đã diễn ra hết sức sôi động với sự thẳng thắn của anh Minh Đô và sự nhiệt tình của các thành viên tham gia độ tuổi trải dài từ 17 đến… 75 tuổi.

NHÀ SẢN XUẤT – VIỆC GÌ CŨNG ĐẾN TAY

Với vai trò là “điều hành sản xuất” anh chia sẻ mình phải đọc kịch bản, sau đó tư vấn cho đạo diễn nên dùng tiền ở cảnh nào trong kịch bản là hiệu quả nhất. Một bộ phim điện ảnh thường có một vài cảnh đinh, hoành tráng nhất, nên tập trung vào đó thay vì dàn trải trong nhiều phân đoạn khác nhau. Bên cạnh đó, bạn phải là người đứng giữa nhà đầu tư và đạo diễn, cân bằng giữa yếu tố thương mại và chuyên môn. Hơn nữa, bạn phải đầu óc kinh doanh, có trách nhiệm với đồng tiền mình dùng của nhà đầu tư, quan trọng là có tâm với nghề. Ở Việt Nam chưa đánh giá cao nhà sản xuất, nhưng thực tế, sản xuất chính là người tiết kiệm hoặc phá tiền của cả dự án.

Nghề này khắc nghiệt, cả về thể chất lần tinh thần nên bạn phải có sức chịu được gian khổ. Ví dụ, khi quay Mỹ Nhân Kế, anh đi ngủ sau mọi người, dậy sớm hơn mọi người, có khi sáng sớm, diễn viên gọi vì không xả được bồn cầu, anh cũng phải tìm người sửa ngay. Nếu như không sửa, 2,3 diễn viên sẽ trễ và cả đoàn trễ tiến độ. “Sản xuất không làm thì ai làm” – anh cười nói. Khi Lửa Phật quay ở Bàu Trắng, anh phải coi sóc phim trường vì cũng không an tâm để ai trông, anh và trợ lý ở lại ngủ tại căn biệt thự biệt thự ngay sát bờ hồ mà sau này bị đốt trong phim. 9 giờ tối không một bóng người cộng với tin đồn ma quỷ xung quanh, vừa run vừa sợ không thể chợp mắt nhưng phải cắn răng ngủ đến khi đóng máy. Đi phim rất khổ, đoàn đến bữa ăn thì sản xuất ăn cuối cùng, không phải không đói mà phải xem có đủ cơm cho cả đoàn không, lỡ hôm ấy có khách thì anh em sản xuất ra dấu cho nhau, còn thì ăn, không thì bánh mì… Ai mà thốt lên là sao phải khổ vậy, thì đừng nghĩ đến chuyện làm nhà sản xuất, vì họ khổ thế đấy.

Đấy là chưa kể đến áp lực gia đình, ngày vợ anh chuẩn bị sinh em bé đầu tiên, anh đang ở phim trường. Khi vợ anh mắc chứng trầm cảm sau sinh, anh cũng ở phim trường, không hề biết cho đến khi vợ gọi điện thoại. Khi đó, anh mới chợt tỉnh, và từ đó biết cân bằng cho gia đình hơn, biết trách nhiệm hơn và đền bù cho vợ con. Anh thừa nhận, mình may mắn mới giữ được gia đình.

 

LĂN LỘN TRĂM THỨ NGHỀ ĐỂ LÀM SẢN XUẤT GIỎI

Khi được hỏi con đường đưa anh đến với vai trò nhà sản xuất, anh bồi hồi kể lại hành trình làm phim 25 năm, dài nhưng cũng qua như chớp mắt. Anh bắt đầu bằng những công việc nhỏ thật nhỏ như là làm diễn viên quần chúng, che dù, bưng nước, phục trang, khuân vác, sai vặt cho diễn viên… không có một nghề nào mà chưa từng trải qua. Anh kể vui rằng chỉ có make up là anh không làm giỏi được thôi. Khá hơn một chút, anh lên được diễn viên đóng thế, cũng tập tành đóng vai lính lác. Một bữa, anh đóng cảnh cháy nổ, khi tập thì hay ho lắm, đến thực tế bom nổ đùng đùng, cứ chạy bước nào lún bước đó, đến mức nghĩ là chỉ cần lỡ chân là có thể nổ mất xác…

Anh cũng thẳng thắn bày tỏ, kỉ luật là nguyên tắc anh phải giữ trong bao nhiêu năm làm nghề. Giờ giấc là tuyệt đối tuân thủ, không vì bất kì cá nhân nào mà làm ảnh hưởng đến cả đoàn, trừ những trường hợp bất khả kháng. Năm 2008, anh bắt đầu làm sản xuất và từng đuổi một DOP, họ từng giận đến không nhìn mặt nhau nhưng nay anh em đã vui vẻ trở lại. Lý do là trước ngày quay cảnh quan trọng mà đêm hôm đó DOP còn đang nhậu nhẹt… anh cũng đã nhắc nhở, nhưng đúng như dự đoán, ngày hôm sau DOP ra trễ, không bắt kịp xe đoàn, thậm chí không tự thuê xe đi riêng ra hiện trường mà bỏ luôn với lý do xe không đón. Về đến Sài Gòn, anh họp đoàn đuổi ngay. Anh cho biết anh làm vậy là vì phim khi một cá nhân đã ảnh hưởng lớn đến lịch quay của cả đoàn. Tuy nhiên, đôi khi anh vẫn phải trả giá cho những quyết định sắt đá của mình, nhưng anh chấp nhận. Cũng nhờ thế, mà Minh Dofilm nổi tiếng là nhà sản xuất hét ra lửa trong giới làm nghề, nhưng họ sợ thì ít, mà nể anh là chính.

 

SINH VIÊN NGÀY NAY VÀ NHỮNG CƠ HỘI

Các bạn sinh viên giờ đây nhiều cơ hội hơn. Trước đây, anh may mắn gặp người trong nghề, đến với nghề một cách thụ động. Còn các bạn bây giờ, hội thảo nhiều, chủ động hơn, xin số điện thoại, Facebook rất dễ dàng. Cơ hội làm phim ảnh cũng nhiều, dùng smartphone cũng sản xuất được. Thị trường Việt Nam lớn, không thế thì các công ty Hàn Quốc đã không nhảy vào, nhân sự ngành điện ảnh khan hiếm chính là thiếu người làm việc hiệu quả. Các bạn trẻ ngày nay đi làm hơi kiêu ngạo, nghĩ là mình làm được thế này thế nọ, nhưng ít bạn tự thấy việc mà làm, đa phần được bảo mới làm… Vậy nên, muốn làm phim, các bạn phải có góc nhìn rộng hơn, làm việc nhiệt tình hơn để nhà sản xuất thấy rằng bạn xứng đáng nhận nhiều hơn thì tự khắc phim sau họ sẽ gọi bạn với mức lương cao hơn. Đương nhiên, anh cũng cho biết những điều này chỉ đúng cho những bạn nghiêm túc với nghề, còn những bạn cưỡi ngựa xem hoa thì cũng mau chóng bị đào thải.

Những gì anh chia sẻ, không phải để làm các bạn e ngại về một công việc cực khổ, mà là muốn các bạn xác định rõ con đường đã chọn để đi theo nó một cách nghiêm túc. “Đừng nghĩ tôi là cái đích để vươn tới mà là một cột mốc để vượt qua” – câu nói khích lệ đồng thời cũng là một áp lực không nhỏ mà các bạn sinh viên phải rất cố gắng. Hơn thế nữa, anh cũng dặn dò các bạn rằng đừng nghĩ làm sản xuất là con đường nổi tiếng. Sản xuất chỉ là cái móng, cái nền của căn nhà thôi, không ai biết đến các bạn ngoài những người trong nghề. Đổi lại, các bạn cũng sẽ thấy sướng khi bộ phim bạn tham gia thành công ở phòng vé, cảm giác đó khó có thể diễn tả thành lời, nhưng đó chính là quả ngọt của nhà sản xuất.

Những chia sẻ thẳng thắn của anh phần nào giúp các bạn sinh viên định hướng được con đường phải chọn. SIFS cũng hi vọng sau buổi hội thảo, các bạn sẽ có góc nhìn chân thật, thực tế hơn về nghề sản xuất.

SIFS

BÌNH LUẬN