CANNES 2017: NHỮNG KHUÔN MẶT QUEN THUỘC, MỘT CHÚT CHÍNH TRỊ VÀ NICOLE KIDMAN
14/04/2017

Liên hoan phim Cannes lần thứ 70 sẽ trình chiếu tác phẩm của một số ứng viên quen thuộc, một vài ứng viên mới, chưa kể đến một số phim tài liệu mang tính chính trị.

Việc đánh giá sơ bộ những bộ phim được chọn tham gia trước khi xem bất kỳ bộ phim nào là một hoạt động diễn ra hàng năm. Giống như trong những cuộc đua ngựa, bạn biết rất nhiều về thành tích của các nhà làm phim trước đây nhưng không hề có khái niệm về những gì họ thực hiện lần này.

Năm ngoái 2016, những người mới như Maren Ade đã vượt mặt gương mặt kỳ cựu như Pedro Almodovar và anh em nhà Dardeen, nhưng cuối cùng vẫn để thua trước một cựu binh khác của Cannes là Ken Loach – người đem về giải thưởng Cannes thứ 2 năm 2016.

Về mặt tổ chức vào năm nay, Thierry Fremaux của Cannes đã thường xuyên nhắc đi nhắc lại rằng, ông và hội đồng tuyển chọn đã làm việc cật lực, khảo khát bức tranh điện ảnh chung và xem xét từ 1.930 tác phẩm để đưa ra 49 tác phẩm cuối cùng. Tuy nhiên, một xu hướng luôn được quan tâm mỗi năm từ giới phê bình và khán giả chính là số gương mặt quen thuộc sẽ quay trở lại cuộc đua.

Năm nay, LHP sẽ kỷ niệm 70 năm thành lập và những khuôn mặt quen thuộc này sẽ bao gồm ít nhất một nửa số đạo diễn trong tổng số 19 vị tham gia tranh tài. Có thể kể đến như: Michael Haneke (Happy End), Yorgos Lanthimos (Killing of a Sacred Deer), Todd Haynes (Wonderstruck), Lynne Ramsay (You Were Never Really Here), Hong Sang Soo (The Day After) và Francois Ozon (L’Amant Double). Tất cả đều là những nhân tố được đánh giá cao nhất hiện nay, vì vậy không có gì đáng ngạc nhiên khi Cannes luôn giữ họ như những thành viên trong gia đình. Tương tự một số trường hợp như Sofia Coppola (The Beguiled) và Bong Joon Ho (Okja). Ngược lại với trường hợp của Michel Hazanavicius, người bật lên năm 2011 với The Artist – bộ phim đã giành giải cho Nam diễn viên xuất sắc tại Cannes và Phim xuất sắc tại Oscar sau đó. Năm 2014 bùng nổ với The Search đến nay vẫn chưa có được phát hành tại Mỹ. Ở Cannes, không có gì gọi là một ván cược chắc chắn.

Fremaux luôn thích để dành một hoặc hai vé tấm vé ưu tiên cho danh sách đề cử của mình. Năm ngoái, tấm vé này phát huy hiệu quả với Toni Erdmann của Ade. Năm trước nữa, Marguerite & Julien của Valerie Donzelli hầu như không để lại dấu ấn nào. Năm 2017, tấm vé đó sẽ được trao cho anh em nhà Safdie với Big Time – bộ phim có sự xuất hiện của Robert Pattinson. Cơ hội này đánh dấu bước tiến lớn trong quá trình tranh giải với các đạo diễn đến từ New York. Tác phẩm trước của họ, Heaven Knows What, cũng có buổi mở màn thành công tại Liên Hoan Phim Venice. Pattinson, thực ra cũng quen thuộc với một vài phim được đề cử Cannes trước đây.

Trước đây, Cannes thường ít trình chiếu những tác phẩm truyền hình, hiếm hoi có một bộ phim được dành chỗ là Carlos của Oliver Assayas vào năm 2010. Năm nay, họ đã có bước tiến mới khi trình chiếu hai tập đầu bộ phim Twin Peak của David Lynch cũng như toàn bộ bộ mùa hai Top of the Lake của Jane Campion (Mùa đầu của bộ phim thậm chí không được trình chiếu tại LHP Berlin năm 2013 – nơi nổi tiếng ưu ái cho lãnh địa truyền hình).

Thêm một yếu tố gây chú ý đó là một số dự án thực tế ảo lần đầu tiên được ra mắt tại Cannes. Bộ phim được trình chiếu lần này sẽ làm phim ngắn Carne y Arena của đạo diễn The Revenant Alejandro G. Inarritu. Phải nhắc lại, Cannes không phải là LHP đầu tiên trình chiếu thể loại này nhưng bộ phim VR của đạo diễn tên tuổi từng đoạt giải Oscar là một cuộc đảo chánh lớn từng xảy ra.

Trong suốt quá trình công bố những tác phẩm tham gia Cannes, Fremaux đã đề cập rằng tình yêu và chiến tranh được xem là chủ đề chung trong nhiều bộ phim, có thể là là làn sóng tị nạn chính trị ở Châu Âu hoặc bất kỳ nơi nào (Happy End của Haneke chắc chắn sẽ còn được nhắc đến).

Nhìn chung, các vấn đề chính trị vẫn có ảnh hưởng nhất định đến danh sách lựa chọn năm nay. Một phần vì tình hình thế giới đang khá nóng và phim ảnh là phương tiện phản ánh hiện thực xã hội. Đừng quên, cuộc tổng tuyển cử sắp tới của Pháp vẫn còn đang diễn ra gay cấn và sẽ chỉ kết thúc một tuần trước khi Cannes khởi tranh. Dù kết quả như thế nào vẫn sẽ ảnh hưởng đến LHP bằng cách này hay cách khác.

Chính chị cũng hiển thị trong nhiều bộ phim được chọn trình chiếu nhưng không tham gia cạnh tranh giải thưởng – những tựa phim đã bị truyền thông bỏ rơi. Chảng hạn như: Naplam của Claude Lanzmann nói về Bắc Triều Tiên, Sea Sorrow của Vanessa Redgrave về làn sóng tị nạn, 12 Jours của Raymond Deardon về hệ thống pháp lý hình sự của Pháp… Bạn có thể thêm vào bộ phim kinh dị về đề tài môi trường Okja của Bong – bộ phim là một trong hai phim của Netflix được trình chiếu tại Cannes, Wonderstruck của Amazon và You Were Never Really Here – bộ phim được hứa hẹn là bạo lực nhất từng được thực hiện với sự tham gia của Joanquin Phoenix.

Về những ngôi sao tham gia tranh tài, có lẽ điều ngạc nhiên lớn nhất tại LHP Cannes năm nay là số lượng 4 phim được trình chiếu của Nicole Kidman: The Killing of a Sacred Deer, Top of the Lake, The Beguiled và How to Talk to Girls at Parties của John Cameron Mitchell. Kidman bắt đầu tạo dựng danh tiếng khi khai mạc LHP Cannes năm 2001 với Moulin Rouge! – Đây cũng là năm đầu tiên Fremaux tham gia chỉ đạo chương trình. 2014, Kidman trở lại mở màn lần nữa với Grace of Monaco. Gần đây, nữ hoàng LHP Cannes cho thấy tài năng của cô chưa bao giờ bị hao mòn với bộ phim Big Little Lies của HBO.

CANNES 2017: Năm của những gương mặt thân quen.

Theo Hollywood Reporter.

BÌNH LUẬN